closed mailbox open mailbox
Chị đã từng nghĩ, gặp được em là một điều rất đặc biệt.Giữa hàng triệu người xa lạ ngoài kia, chúng ta lại vô tình bước vào cuộc đời nhau, rồi ở lại, rồi quen thuộc đến mức tưởng như không thể thiếu.
Đã có những ngày bình yên đến lạ, khi chỉ cần ở cạnh em, chị cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm. Khi ấy, chị từng tin rằng chúng ta sẽ đi cùng nhau rất lâu, lâu đến mức không cần nghĩ đến chuyện rời xa.
Nhưng con người ta, đôi khi không rời xa nhau vì hết tình cảm… mà vì không còn đủ thấu hiểu. Có những khoảng lặng dài hơn mọi lời nói, có những tổn thương đến từ sự im lặng, và có những đêm tỉnh giấc mới nhận ra cả hai đang đứng ở hai phía rất xa của cùng một con đường.
Chị đã buồn, đã đau, đã tiếc… nhưng chưa từng hối hận vì đã yêu em.
Vì trong những tháng ngày đó, tình cảm là thật, nụ cười là thật, và những lần quan tâm nhau cũng là thật.Chị không trách em.Chỉ là, có những người bước vào đời nhau để dạy nhau trưởng thành, chứ không phải để ở bên nhau mãi mãi.Rồi thời gian sẽ trôi, nỗi nhớ cũng sẽ dịu lại.
Chúng ta sẽ có những cuộc sống riêng, những mối bận tâm riêng, và một ngày nào đó khi vô tình nhớ lại, có lẽ chỉ còn là một ký ức khiến tim khẽ chùng xuống, rồi thôi.Nếu một ngày còn duyên gặp lại, chị mong chúng ta có thể nhìn nhau và mỉm cười. Không cần nói gì nhiều, chỉ cần biết rằng: đã từng có một người quan trọng với mình như thế.Em rồi sẽ hạnh phúc theo cách của em.Chị cũng sẽ bình yên theo cách của chị.Và câu chuyện của chúng ta… sẽ nằm lại ở một nơi rất sâu trong tim, nơi ký ức vẫn còn, nhưng nỗi đau đã ngủ yên.
Thương em! ❤️•/.